Chương Tử

My only peaceful place

9.11.11

Dạo này mình rất là buồn cười. Đôi lúc chẳng muốn làm gì mà đôi lúc lại muốn cái này muốn cái nọ. Thật khó hiểu, và mình càng khó hiểu hơn khi đầu óc mình hoàn toàn trống rỗng. Chẳng muốn nghĩ ngợi. Chẳng muốn nói. Ấy thế mà cứ gượng ép bản thân phải bật ra những câu xã giao thông thường.

Chán lắm rồi. Cảm xúc gần như đang chai sạn đi. Mình đã từng mong ai đó sẽ đến và cho mình một bờ vai để khóc, nhưng mà điều đó quả là quá khó đúng không?

Mình đang tự đánh mất đi con người của chính mình nếu mình càng nghĩ rằng mình phải cố lấy lại nó. Nó là gì nhỉ? Sự tự tin? Khả năng làm được mọi thứ? Hay chỉ là một khoảng không gian yên bình tĩnh lặng để nghĩ lại những việc đã qua? Mình cũng không biết nữa.

Dạo này, trên blog toàn là những lời tự kỷ thôi nhỉ.

Advertisements

Single Post Navigation

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: